EUR VND

Ký sự Điện Biên mùa GO GO [Trần Thị Bảo Bình]

 

Bản tin thứ 1:

Hà Nội, ngày 16 tháng 5… trong cái tiết trời oi ả của Hà Nội chuẩn bị vào hạ, tôi tổ chức 1 chương trình giao lưu nhỏ cho các bạn đoàn viên và được tiếp xúc với chị Thảo – một cán bộ của đoàn cấp trên. Cảm nhận đâu tiên về chị là một con người thân thiện và gần gũi, có chút gì đó giản dị và có chất lửa của tuổi trẻ. Sự hòa đồng là yếu tố then chốt kéo tôi và chị lại gần nhau hơn, qua lần nói chuyện đó tôi hiểu hơn về một người chị, một người bạn mới, cũng biết được những suy nghĩ trăn trở của chị về một vùng cao nguyên xa xôi mà chị mới có dịp ghé tới. Hiểu, thông cảm, và đồng cảm , tuy chưa một lần đặt chân lên mảnh đất chị kể, nhưng câu chuyện về những em bé vùng cao cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, kiên cường nỗ lực vượt qua cái giá rét, bền bỉ miệt mài trên con đường đèo núi để đến trường. Trong tôi dấy lên một cảm xúc khó tả, thực sự rất muốn làm một điều gì đó, muốn cùng chị chung tay giúp đỡ các em nhỏ. Và thế là, cơ duyên của 2 chị em đã đến, hứa hẹn 1 cuộc hành trình đầy kỷ niệm.

 

Bản tin thứ 2:

Hà Nội, ngày 18 tháng 5… Sau buổi gặp mặt ngày 16, tôi mất 1 ngày để thu xếp công việc tại cơ quan và định hình công việc cho những ngày tiếp theo. Ngày 17 tôi được chị gửi cho bản phát thảo ý tưởng giao lưu cùng các em nhỏ vùng cao. Với mong muốn được lên chung vui với các em trước khi các em về nghỉ hè, và có chút quà cổ động tinh thần các em nhỏ, chị đưa ra ý tưởng về hoạt động giao lưu hướng dẫn các em giữ gìn vệ sinh thân thể. Đọc qua bản phát thảo, tôi cảm thấy rất vui, tôi quyết đinh chia sẻ ngày thông tin vừa nhận được trên facebook của mình và cùng chị đi kêu gọi tài trợ.

Với tâm huyết, sự nhiệt tình, chị Thảo đã rất xu���t sắc khi kêu gọi được rất nhiều người hảo tâm cùng tham gia, còn tôi, tuy chỉ góp 1 phần rất nhỏ, nhưng tôi cũng đã có cơ duyên tìm thêm được 2 cộng sự mới cho cuộc hành trình của 2 chị em.

5 phút sau khi post chương trình, tôi cũng nhận được khá nhiều ý kiến cùng chia sẻ và cổ vũ từ bạn bè, trong đó có 1 nhà tại trợ bất ngờ và sau nay anh cũng là thành viên trong đoàn của chúng tôi. Bất ngờ, vì tôi không nghĩ anh quan tâm đến lĩnh vực này, bất ngờ hơn nữa là anh cũng đang tham gia và xây dựng một chương trình tình nguyện hướng tới các em nhỏ vùng sâu vùng xa giống như chúng tôi, dù rằng ý tưởng của anh có quy mô lớn hơn nhưng chúng tôi đều có chung một điểm xuất phát là mong muốn giúp được nhiều các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Sau đoạn comment hỏi thăm thông tin, anh nhấc máy ngay cho tôi để hỏi chuyện, một chút lo lắng, một chút hồi hộp vì tôi cũng chưa thực sự hiểu hết về ý tưởng này, chính vì thế tôi đã ngỏ lới giới thiệu anh với chị Thảo. Và câu chuyện 3 người trên room chat đêm 18 đã được thiết lập. Sự nhiệt huyết, đồng cảm đã giúp chúng tôi nhanh chóng quyết định lập thành 1 đội và quyết định gặp mặt nhau vào thứ 2 của tuần sau.

 

Bản tin thứ 3:

Hà Nội 19 tháng 5 … Ngày sinh của Bác, tiếp tục những dòng tin nhắn, người tôi chờ đợt đã xuất hiện, có thể nói đây chính là nhân vật mà tôi muốn hướng tới, 1 cô gái nhiệt thành, mạnh mẽ có trái tim bay bổng và tốt bụng, chị đã tham gia tổ chức và thực hiện rất nhiều những chương trình tình nguyện cho các em nhỏ và những người có hoàn cảnh khó khắn. Chính vì thế khi tôi post nội dung lên mạng người đầu tiên tôi nghĩ tới chính là chị. Không cần biết rõ kế hoạch là gì, chỉ biết có 1 chương trình như vậy, chị sẵn sàng đăng ký ngay là thành viên tham gia, mặc dù chị cũng chưa hình dung hết những khó khăn sẽ gặp phải khi lên đó như: đèo núi hiểm trở, đường lầy lội khó đi… Với cá tính riêng, chị và tôi chỉ 1 lời và hẹn ngày xuất phát. Trước ngày lên đường, chị call tôi bổ sung 100 cuốn vở chị nhận được từ nhà tài trợ cho chương trình. Vậy là cuộc hành trình đã chuẩn bị sẵn sàng.

 

Bản tin thứ 4:

Hà Nội 21 tháng 5… Lần họp nhóm đầu tiên, như đã hẹn từ ngày 18, ba nhân vật xuất hiện và thiếu 1 nhân vật thứ 4 vì chị ở quá xa. Chỉ với 3 người rất nhiều suy nghĩ và chia sẻ được đưa, mọi người bắt đầu nhận ra những khó khăn trước mắt cần phải đối diện như việc đi lại, bố trí nơi ở, nội dung chương trình… Không những thế, do ý tưởng và kế hoạch triển khai đến khá bất ngờ, nên công tác tuyên truyền của chúng tôi chưa được chuẩn bị chu toàn và cẩn thận, lượng bạn bè biết về chương trình cũng chưa được nhiều. Kể từ khi hình thành ý tưởng đến ngày tổ chức chương trình vẻn vẹn chưa đầy 15 ngày. Lý do vì sao mà chúng tôi thực hiện gập như vậy đơn giản vì chúng tôi muốn tổ chức 1 chương trình giao lưu với các em nhỏ đúng ngày các em tổng kết năm học và nghỉ hè, nếu lỡ dịp này, mọi người sẽ phải lùi kế hoạch lại để đợi đến tháng 9, lúc đó thì lại là quá xa với những con người đang rất nhiệt huyết như chúng tôi. Tuy nhiên, vượt qua mọi rào cản, khó khăn về mặt kinh phí, chúng tôi vẫn quyết tâm thực hiện.

Bản tin thứ 5:

Hà Nội 22 tháng 5 đến ngày xuất phát 25: Tăng tốc trong công cuộc tuyên truyền, giai đoạn ban đầu thiệc khó khăn khi mời được 1 tổ chức tham gia tài chợ kem đánh răng và xà bông thì đến sát ngày lại không được. Mọi người xác định tư tưởng chủ động về nguồn kinh phí, trong đó chị Thảo là nhiệt tình cổ động tinh thần mọi người nhất. Nhưng thực sự, những cố gắng của chúng tôi cũng đã được đền bù xứng đáng, ngày 23, 24 rất nhiều cuộc điện thoại gọi tới, không chỉ là muốn quyên góp hỗ trợ, mọi người còn muốn tham gia cùng đoàn. Nhưng do việc đi lại không thuận tiện, để lên bản chung vui cùng các em nhỏ, chúng tôi phải đi xe khách từ thị trấn lên Bản trung tâm cách đó 40 cây, rồi từ bản trung tâm đi bộ hoặc đi xe máy lên điểm bản trên núi cách đó 3 -4 cây. Chính vì lý do đó, nên việc cơ cấu quá nhiều người tham gia rất khó khăn vì giáo viên ở điểm bản có hạn mà chúng tôi cũng rất ngại phiền đến người dân trên bản. Hiểu và thông cảm được với đoàn mọi người sẵn sàng quyên góp và hẹn đoàn một chương trình lần sau. Thời gian tình từng phút: 1 người, 2 người, rồi lại 3, 4 người. Hành trang của chúng tôi tới ngày xuất phát là: 100 quyển vở học sinh, 100 chiếc khăn mặt, 100 cây bàn chải đánh răng, 50 tuýp kem đánh răng, 50 cái cố nhựa, 50 bánh xà phòng, 50 thùng mỳ tôm, 2 thùng đồ chơi, 40 chai nước rửa tay và 40 hộp dán hạ sốt, ngoài ra còn có một chút bánh kẹo mang lên cùng liên hoan với các em nhỏ.

Bản tin thứ 6

Hà Nội, 6h chiều ngày 25 tháng 5, chúng tôi hẹn nhau tại bến xe Giáp Bát, đoàn đi có 4 thành viện, tuy nhiên đồng chí nam chính do bận việc gia đình nên phải lùi lịch lại 1 ngày, anh chỉ ra hỗ trợ và tiễn chị em chúng tôi lên xe. Xe khởi hành lúc 7h, cuộc hành trình tưởng chừng thuận lợi nhưng 9h trời mua hối hả, chiếc xe bon bon trên con đường tiến tới vùng đấy Điện Biên lịch sử, đi qua hết ngọn đồi này tới ngọn núi khác, nhìn dòng nước chảy sối sả trên đường, chúng tôi có chút lo lắng. Khoảng 10.30 xe dừng tại một quán cơm thuộc khu vực Sơn La để cho mọi người ăn uống, cơm nước được dọn sẵn theo lịch nhà xe đặt, mỗi bàn là 6 người ăn, 3 chị em chúng tôi ngồi cùng 3 anh bộ đội về Điện Biên công tác. Vẫn là nhân tố tuyên truyền và cổ động, chị Thảo lại tiếp tục truyền lửa không chỉ cho chị em chúng tôi mà cả cho những vị khách mới, chị kể miệt mài, say mê về kế hoạch của 3 cô gái nhỏ, làm mọi người ai cung quý mến và thích thú.

7h sáng ngày 26 tháng 5, xe dừng bánh tại Bến xe Điện Biên, trời thương tình có chút ngớt mưa, nhưng không khí vẫn còn rất âm u, chúng tôi được bác lái xe bố trí cho lên một chiếc taxi, theo bác nói là xe của người quen nên yên tâm. Đồ ủng hộ nhanh chóng được vận chuyển lên xe để tránh bị ướt. Chiếc xe bon bon trên vùng đất Điện Biên hiền hòa và hiếu khách, chú lái xe giới thiệu cho chúng tôi cây Cầu Mường Thanh lịch sử, khu chợ người phiên của người Thái, nơi chúng tôi có thể mua tất cả những sản vật của vùng rừng núi do họ bán… Tiếp đó, chúng tôi lại đi qua cánh đồng Mường Thanh, khung cảnh thật đẹp, có núi, có mây, và một cánh đồng rộng bát ngát, chỉ tiếc thời điểm này lúa đã được người dân ở đây gặt gần hết, không còn được chiêm ngưỡng màu vàng rực rỡ, tuyệt đẹp như tôi từng được chiêm ngưỡng trên nhưng bức ảnh ở nhà.

Trời vẫn chưa một chút nắng, con đường từ bến xe về chỗ ngủ tối nay cũng không gần, đường đi cũng không hề bằng phẳng, dù là ờ trung tâm thành phố, nhưng con đường sau cơn mưa đúng thực là đáng sợ, đường lầy lội, ổ gà thì không thiếu, thậm chí còn có rất nhiều ô voi, nó to có khi bằng cả cái bồn tắm công cộng, chiếm đến 4/5 con đường, xe ô tô đi mà cứ 2 bánh trên bờ 2 bánh dưới nước. Đi mất khoảng 15 phút, chúng tôi đến nhà cô chị Thảo để xin tá túc để làm công tác chuẩn bị cho 0cuộc hành trình tiếp theo. Buổi sáng Điện Biên, trời xầm xì, đáng ghét, chúng tôi tranh thủ đi mua thêm một một ít bánh kẹo và đồ dùng còn thiếu cho chương trình, và cũng tranh thủ ngó nghiêng một vài điểm di tích lịch sử của thành phố, như: đồi A1, hầm Decat, đền Bản phủ, tượng đài chiến thắng… thích thú khi ngắm các cô gái người Thái vấn tóc cao đội mũ bão hiểm. Cuộc sống nơi đây thật yên bình, thật thân thiện, chú lái xe lại càng nhiệt tình và hiếu khách, không biết từ lúc nào, chú cũng hòa nhập với 3 cô gái Hà Nội như thể là 1 thành viên của chuyến công tác vậy.

Một ngày trôi đi trời dần hửng nắng, làm ấm trái tim của những cô gái người Kinh trên đất Thái, chúng tôi hẹn chú lái xe đến đón vào 5h sáng ngày mai, chú nhiệt tình đồng ý, cảm giác thuận lợi dâng trào trong tôi. Tôi cứ nghĩ, lên vùng đất xa xôi, với những con người xa lạ không biết sẽ có những biến cố gì xảy ra, mình có quen được mọi người không, dương như tất cả những suy nghĩ ấy đã nhanh chóng biết mất, tôi cảm thấy thân quen, vui sướng khi được ở nơi đây vào thời điểm này. Quả thực nếu không quyết tâm, tôi sẽ bỏ lỡ nhiều điều ý nghĩa. Một chút tâm sự cho thời điểm lên đường, rất nhiều bạn bè và người thân khuyên tôi đừng đi, bảo lên đó nguy hiểm, đường đồi núi hiểm trở, dễ bị bắt cóc rồi an ninh không tốt, những yếu tố đó quả thật cũng làm tôi suy nghĩ, nhưng sự mong muốn được đến với các em, được chung tay với mọi người, được thực hiện giấc mơ của một người chị mới quen luôn thôi thúc tôi, khiến tôi không muốn dừng lại. Và giờ đây, tôi rất vui và tự hào vì mình đã làm được điều đó, chính là vượt qua chính mình.

Quay lại với tối ngày 26, ba cô gái bận bựu với công việc đóng lại đồ đạc, liên lạc với chiến sỹ thứ 4 đang trên đường lên tập kết; đặt xe khách ngày mai lên điểm bản và dành chút thời gian ngồi nghe cô Nguyên là cô chủ nhà cho chúng tôi ký túc, cô là giáo viên của 1 điểm bản ở đây, tối hôm đó, chúng tôi ngời nghe cô kể về những khó khăn của các cô giáo vùng cao ở Điện Biên, hàng ngày đi 20 – 80 cây số để lên dậy cái chữ cho các em nhỏ, nơi làm việc, dậy học thì lụp xụp, có nơi chỉ có vách gỗ, mái lá, những ngày mưa cô trò phải chạy ra ngoài vì sợ lớp bị sập, rồi cô kể chúng tôi nghe về các em nhỏ nơi đây, nhiều em đi học chỉ mang theo 1 nắm cơm để ăn và uống cùng nước suối, áo không có mà mặc, cúc không có để cài, nhiều khi mùa đông rét quá, các em ngồi co ro lại 1 chỗ, nhìn cảnh đó mà phát khóc. Chính vì thế, hàng năm các cô giáo vùng cao đều động viên nhau quyên góp mỗi cô vài bộ quần áo để cho các em có áo ấm để mặc. Trời cũng về khuya, mọi công tác chuẩn bị cũng đã hoàn tất, chúng tôi cũng cảm thấy mệt nhoài sau 1 ngày nhiều sự kiện. Vừa đặt lưng lên chiếc giường và chập mắt một tiếng sấm thét vang trời, mưa, cơn mưa không rả rich mà ầm ầm, mưa như thác đổ xuống ngôi nhà, chúng tôi lo lắng, tuy không nói, nhưng có vẻ cả 3 cô gái đều không thể chợp mắt.

Còn thành viên thứ 4, 6h tối ngày 26 cũng đã lên đường tiến về Điện Biện, cuộc hành trình của anh cũng không kém phần mưa gió, theo những dòng tin anh nhắn trên facebook, anh tả “ những con muỗi to như máy bay phản lực” làm chúng tôi phá lên cười, với tôi có một chút lo lắng vì có vẻ trời mấy hôm nay đều mưa nhiều quá, anh đi chắc cũng có nhiều vất vả, và ngày mai đoàn sẽ khởi hành và tập kết như thế nào.

 

Bản tin thứ 7

Hà Nội, 5h sáng ngày 27 tháng 5, theo như lịch hẹn với chú tài xế đã đến đúng giờ, ba cô gái cũng nhanh chóng mang đồ lên xe để cùng tập kết ra bên để đón thành viên thứ 4.

6h sáng ngày 27 tháng 5, thành viên thứ 4 xuất hiện và nhập đoàn, mọi người tay bắt mặt mừng, nhanh chóng lên chiếc xe khách để khởi hành lên điểm bản. Với mọi người tôi không biết, nhưng tôi gọi chiếc xe ấy là chiếc xe bão tác vì nhìn nó vừa già, vừa lọ khò, tôi cảm giác có cái j đó rất xưa, 1 chút lien tưởng tới 1 chuyến xe mà có thể có cả lợn gà, chó mèo trên đó.

6.30 xe khởi hành, chúng tôi 3 người yên vị ở cuối xe, còn chị Thảo do say xe mà được lên trên ngồi cùng bác tài xế. Lúc đầy xe còn vắng khách, chúng tôi mỗi người ngồi 1 ghế, nhưng 1 lúc sau, xe bắt khách tại các điểm, lượng người lên xe thật đông, không chỉ người nào là đồ đạc, gà, đều được bố trí. Lối đi phân cách của xe người và đồ cũng ngồi chật kín, một vài hành khách ngồi vắt vẻo trên bao tải chờ thư của bưu điện. Lượng người trên xe có thể nói là quá tải, ngày hôm đó do mưa to nên cũng chỉ 1 chuyển xe duy nhất lên địa điểm của chúng tôi tập kết. Xe không kinh, không phải vi xe không có kính mà do quá đông người nên phải mở hết cửa kính và không có điều hòa. Con đường lên bản sóc nẩy lửa, quanh co gấp khúc, anh Tuấn Ạnh và chị Nhung 2 nhân vật tôi kể mà chưa nhắc tên ngồi cuối xe thì bị cộc đầu 5, 6 bận. Mỗi khi chiếc xe lao vào 1 cái ổ gà nào đó, là 2 đồng chí sau tôi kêu đến oái, vừa đau vừa buồn cười. Còn tôi thì hoảng hồn với những vòng cua lên dốc, vượt núi, mỗi lần như vậy chiếc xe cứ gọi là nghiêng bên trái rồi lại lái sang bên phải. Tôi cảm giác như đang ngồi trong cái cối say gì đó. Bên cạnh tôi và 1 anh chàng người Thái, có chút rụt rè nhút nhát, vài lần tôi định bắt chuyện nhưng thấy thái độ ngại ngùng lẩn tránh nên tôi cũng tha cho. Nhưng ngôi ban bạn ý thiệc thú vị, thỉnh thoảng khi lên dốc hay vượt qua 1 ngọn núi hoặc chui vào trong mấy, anh chàng ta lại hát 1 bài ghì đó, tôi nghe ko có hiểu nhưng cũng cảm thấy rất vui và bớt lo.

Chuyến xe của chúng tôi còn vượt qua 1 cái hố sâu hoắng, tôi lúc đó cũng không biết rõ đó là cây cầu hay đoạn đất lở, chỉ biết khi nhìn xuống qua cửa xe thì đúng là 1 cái vực đất, tôi chỉ biết nhắm mắt cảm nhận chiếc xe chòng chành đang vượt qua đoạn đường đó. Phù, mọi thứ đâu lại vào đó, chú lái xe điêu luyện đã vượt quá đoạn đường một cách nhanh chóng. Tôi bắt đầu lim đi và ngủ gật. Chuyến xe vơi khách dần, giờ chỉ còn lại chúng tôi ở trên xe, xe nhẹ bẫng cũng bay nhanh trên con đèo lên bản. Tôi cũng quen dần với cái dung động lắc đàn hồi, thỉnh thoảng trong giấc ngủ tôi cảm nhận có 1 bàn tay giữ tôi lại để không bị ngã hoặc va vào cánh cửa xe. Nói thế, là mọi người đủ biết là ai rồi. Đúng thế, người đàn ông duy nhất trong đoàn đã làm nhiệm vụ bảo vệ các chị em rất tốt. Không chỉ tôi, anh còn bảo vệ cho cả chị Nhung của tôi vì chị bị cảm sau cơn mưa của đêm hôm trước.

12h ngày 27 tháng 5… Chiếc xe dừng lại tại một con dốc đầy đá sỏi, chung quanh cũng có chợ, và dân cư sinh sống. Xuống xe, chúng tôi nhanh chóng được các em nhỏ trên điểm bản trung tâm xuống giúp mang đồ cùng cả các thầy cô giáo. Sự đón tiếp chân tình, hân hoan trong ánh mắt vui tươi và tiếng cười của các em nhỏ làm các thành viên trong đoàn của chúng tôi cũng nhanh chóng quên hết mệt mỏi.

Trưa hôm đó, chúng tôi được các thầy cô trong trường cho thưởng thức những món ăn cây nhà lá vườn, do chính các thầy cô nuôi, trồng, chúng tôi còn được nghe các thầy cô chia sẻ rất nhiều suy nghĩ và mong muốn, chúng tôi lại càng thôi thúc muốn làm được nhiều hơn nữa cho vùng đất này.

Buổi trưa, các thầy cô bố trí cho đoàn 2 phòng nghỉ, 1 phòng cho anh Tuấn Anh, 1 phòng cho 3 chị em gái. Buổi chiều chúng tôi tổ chức giao lưu với các em nhỏ người Thái, người H’Mông, K’nú. Lúc đầy có 1 chút ngài ngần lo lắng, 1 chút xa cách không dễ gần, nhưng thông qua những bài hát, thông qua sực cổ động tinh thần của các thầy cô, các em và chúng tôi cũng nhanh chóng hòa đồng với nhau. Chúng tôi dậy các em hát bài: Bốn Phương Trời, cùng các em múa điệu múa của dân tộc Thái, cùng học một vài câu nói tiếng H’mông…. 1 buổi chiều ý nghĩa. Còn chị Nhung với tính cách độc lập, chị giao lưu với các em bằng cách dậy các em giặt giữ quần áo, và khấu cho 1 em nhỏ chiếc quần bị rách te tua…

Tối ngày hôm đó, chúng tôi được mời về nhà của 1 thầy quản lý trên điểm bản chính mà chúng tôi tổ chức chương trình, thầy là người Thái nên những món ăn chúng tôi được thưởng thức cũng là món ăn Thái, hương vị các món ăn đều rất lạ miếng, ở đây tôi cũng học được rất nhiều văn hóa ứng xử của người Thái và sự nồng hậu của họ.

Đêm ngày hôm đó, trời lại mưa sối sả, chị em chúng tôi xác định ngày mai chắc phải leo bộ rồi, mưa như vậy đường lầy lội, trơn trượt sao đi được. 

 

Bản tin thứ 8

Sáng ngày hôm sau, 28 tháng 5, chúng tôi dậy rất sớm, tôi và chị Nhung lại ra giao lưu với các em nhỏ trước khi các em vào lớp. Công nhận các em nhỏ ở đây dậy rất sớm, bé nào cũng rất ý thức rửa sạch chân trước khi vào trường. Quần áo của chúng lem luốc. Chị em chúng tôi dậy cho các bé gái cách chải đâu sao cho đúng cách, dậy các em các kiểu tóc để trông xinh xắn hơn, em nào cũng thích, cũng muốn được các chị làm cho xinh xắn hơn. Tiếp xúc với các em mới thấy, trời ơi, những mái tóc óng ả, mượt mà ấy, lại rất nhiều chấy. Tôi cảm thấy chạy long vô cùng, chưa bao giờ tôi được thấy mái tóc nào mà nhiều trứng cháy như vậy, trông như canh lộc vừng đầu xuân lên chồi non vậy. Chúng tôi cũng mua cho các em 1 chút dầu gội và chút nước xả quần áo, với hi vọng các em ý thức việc giữ gìn vệ sinh cơ thể được tốt hơn.

Khoảng 8h, anh Tuấn Anh ra gọi chị em chúng tôi, vì có dân làng trên bản xuống đón các thầy cô giao lên giao lưu. Hơi bất ngờ, tôi ra hỏi, thì được biết, do cơn mưa ngày hôm qua lớn quá, nên đường được rửa sạch không bị trơn, ướt, xe máy có thể đi được. Vui mừng khôn xiết, chúng tôi mặc áo mưa, đội mũ bảo hiểm cùng dân lên bản. Ôi, con đường lên bản không đơn giản như tôi nghĩ, đường toàn đá, lầy lội vậy mà chú lái xe đưa tôi lên cứ phi như bay, như thể đi đường đồng bằng vậy. Lách bên trái, lách bên phải, thỉnh thoảng tôi còn cảm giác cái bánh xe đằng sau bị trơn trượt, như một vận động viên đi xe địa hình, chú lê chân, lướt qua đông sình lầy. Tôi sợ quá, lỡ thò chân xuống để trống chú lái xe lien nói: “ Cô giáo đừng lo, không ngã được đâu, trên này mọi người đi quen rồi, đừng cho chân xuống” Vừa buồn cười, vừa vui, câu nói ấy ghi vào tâm thức của tôi mãi đến giờ không quên nổi. Thực sự rất yên tâm, dù rằng có 1 đoạn đèo chú lách sát vựng đến mức tôi có thể nhìn xuống cánh rừng phía dưới. Đi khoảng 20 phút chúng tôi cũng lên đến Bản, mọi người đã có mặt ở đó, cô giáo cùng các em nhỏ. Dường như chỉ có chúng tôi là đến muộn nhất.

Chúng tôi bắt tay ngay vào việc sắp quà cho các em, 50 em, 50 túi quà. Công việc xong xuôi, chúng tôi vào nghe các thầy cô giáo trao thưởng cho các em có thành tích học tập tốt. Kết thúc phần trao quà là phần giao lưu với các cô chú. Chúng tôi hướng dẫn các em cách rửa tay và dùng miếng dán hạ sốt cho đúng cách. Tiếp đến là phàn trò chơi. 50 em nhỏ với 2 cô tình nguyện cùng các em tham gia trò chơi “ thỏ ăn cỏ” và” tai mũi miệng” phần giao lưu để lại rất nhiều niềm vui, sự ấn tượng và sự hạnh phúc cho không chỉ các em nhỏ, các bậc phụ huynh, các thầy cô giáo mà cả với chúng tôi nữa. Quả thực đó là một sự thành công ngoài mong đợi.

Trước khi vào ăn cơm trưa, chúng tôi cùng các thầy cô giáo giúp các em nhỏ rửa sạch những đôi tay lem luốc, em nào cũng thích được rửa tay. Trước khi đoàn chia tay, xuống núi và quay trở lại Hà Nội và những công việc thường nhật. Tôi đã được một em gái người H’mông tâm sự.

“ Chị ơi, em thích chị lắm, các chị thật là giỏi, em rất muốn được như các chị”

Tôi nhanh miệng đáp lại: “ Muốn được như các chị, em phải cố gắng học thẩy giỏi, cố gắng xuống xuôi lấy cái chữ mang về cho các em nhỏ”

Cô bé rưng rưng, gương mặt buồn buồn lý nhỉ nói với tôi: “ Em mới học hết lớp 10, bố mẹ không cho đi học nữa, giờ em đi làm nương để các em em đi hoc”

Tôi chột dạ, nước mắt như muốn ứa ra, tôi ôm em và nói: “ Cố gắng lên, chỉ cân cái tâm em tốt, chỉ cần em muốn tổ chức nhưng hoạt động vui chơi cho các em nhỏ, em hãy nghĩ và làm điều đó, em sẽ được như các chị”

Em ôm tôi rất chặt và hứa” Em sẽ cố gắng, các chị nhớ lại lên với chúng em đấy nhé!”

Câu nói ấy cứ dây dứt trong tôi khi trở về, có thể con đường xuống núi đầy gập ghềnh, có thể còn đường về Hà Nội cũng có nhiều biến cố, nhưng tất cả những gì tôi được thấy, được nghe, được cảm nhận từ những con người ấy, từ vùng đất ấy, làm tôi không thể thốt nên lời. Tôi muốn và còn muốn làm được những điều nhiều hơn thế, còn muốn được lên trở lại với các em. Trở về với Thủ đô, tôi đã hiểu giá trị thực sự của chính mình, và hiểu rằng cuộc sống còn đẹp lắm, còn rất nhiều nơi cần đến chúng ta, cần đến những trái tim biết rung động, biết đồng cảm, biết khóc và biết công hiến cho một xã hội tươi đẹp, cho một góc tâm hồn được tỏa sáng.

 

Một số hình ảnh của chuyến đi 

 

 

 

 

 

Chúng tôi sẽ còn nhớ mãi những chuyến đi như này ...

 

Bởi Phạm Thị Việt Hà (07/11/2015)